15 tuổi cuộc đời dạy em biết đối diện với tổn thương . Em không chạy trốn cũng không trách ai kia đã gây ra những vết xước . Chỉ là em cứ luôn tự trách mình sao lại vướng vào những điều đáng ghét để rồi lòng em cứ thổn thức lắm lúc tim lại nhói lên

 

Tuổi 15, em nhận ra rằng trong cuộc sống này, nhiều thứ làm cho con người ta bị xao lãng, bị phân tâm, biến chất và họ trở thành những con người vô cảm, nhưng bên cạnh đó, vẫn còn những con người tốt bụng, chân thành, người dưng thôi, người đi đường thôi nhưng đôi khi họ lại có sự quan tâm đến nhau chỉ bằng vài cử chỉ nho nhỏ.

15 tuổi cuộc đời dạy em cách che giấu nỗi buồn chật vật vào ánh mắt , đôi khi cũng tự cười khẩy một mình đấy thôi . Ngoài mặt em cười nhưng trong lòng đâu phải thế , ước gì em không mạnh mẽ , không cốchấp , ước gì ai đó hiểu em và bảo rằng : “Em cứ khóc đi cho thỏa lòng , việccủa em là ở bên em.”

Tình yêu ở tuổi học trò
Tuổi 15 đã quá sớm để bắt đầu 1 tình yêu

Tuổi 15, em nhìn lại và tự nhận thấy có một số người thân mà em không sống gần nhưng đôi khi em lại thích được tự gửi tấm lòng mình và sự quan tâm của mình đến họ qua những cuộc đối thoại dù chỉ là ngắn ngủi thôi và …… nghĩ lại đôi khi em lại nhớ đến họ trong quá khứ. Điều này em cũng không hiểu vì sao ??? Nó vẫn đang là dấu hỏi chấm to đùng trong em!

Nên xem  Nơi mà họ có nhau

15 tuổi cuộc đời dạy em cách tự mình đứng lên sau những va chạm gai góc . Sau những ngày nỗ lực học tập kết quả không như mong muốn vẫn dành cho tim mình một gócbình yên . Em làm mọi điều mình thích miễn là mọi thứ khá hơn , miễn là con timvẫn dồi dào yêu thương để lấp đầy những khoảng trống loang lổ bị bỏ hoang tựbao giờ .

Tuổi 15, em hiểu được những lỗi lầm của mình, những cái suy nghĩ sai lệch của mình … nhiều lúc nó trẻ con, bồng bột … và bây giờ em đã khác.

15 tuổi cuộc đời dạy em biết đối diện với tổn thương . Em không chạy trốn cũng không trách ai kia đã gây ra những vết xước . Chỉ là em cứ luôn tự trách mình sao lại vướng vào những điều đáng ghét để rồi lòng em cứ thổn thức lắm lúc tim lại nhói lên . Em đừng nghĩ cứ cho đi rồi sẽ được đáp lại . Đau đấy ! Cứ dối lòng như thế làm gì , sao em không thử mạnh mẽ bước qua ?

Tuổi 15, em tự mình kết luận: Những người cho dù đã làm tổn thương ta nhưng chúng ta vẫn không thể ghét bỏ và vẫn không thể không tha thứ cho họ vì họ lại chính là những người thân của ta.

Leave a Response